Polaroid
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Theo đuổi lính đặc biệt


Phan_19

Triệu Tiếc tắt máy vi tính cùng Tăng Tĩnh Ngữ xuống lầu, Tăng Trường Quân ngồi ở dưới lầu chờ, thấy hai xuống tới cũng tắt ti vi chuẩn bị ra cửa.

Hôm nay khí trời rất tốt, bầu trời trong xanh, ánh sáng mặt trời chiếu trên người làm người ta cảm thấy ấm áp, thoải mái như đang đắp chăm lông vịt, Tăng Tĩnh Ngữ nghĩ rất khó mới có dịp cả nhà ba người cùng chung một chỗ, liền đề nghị đi bộ đến siêu thị, dù sao chỉ có mười phút, cũng không phải là rất xa.

Triệu Tiếc tới nơi này chính là nghĩ bồi thường con gái, đối với lời đề nghị của Tăng Tĩnh Ngữ, dĩ nhiên là gật đầu đồng ý, mà Tăng Trường Quân, đi mười giờ đường cũng không là gì, huống chi chỉ mười phút ngắn ngủi này, tự nhiên cũng là không có ý kiến.

Dọc theo đường đi, Tăng Tĩnh Ngữ rõ ràng lệ thuộc vào ba cô một chút, từ lúc bắt đầu ra cửa liền ôm cánh tay ba cô nói này nói nọ, phần lớn là về bộ đội cùng Thiệu Tuấn, Triệu Tiếc đối với bộ đội không thế nào hiểu rõ, cho nên vẫn không cần đề cập, cho đến khi Tăng Tĩnh Ngữ nhắc tới Thiệu Tuấn, bà mới hiếu kỳ hỏi: “Chính là người con trai ngày hôm qua ư, là bạn trai của con?”

“Vâng.” Tăng Tĩnh Ngữ lúc này mới xoay đầu lại nhìn về phía mẹ cô, hỏi ngược lại: “Vậy còn mẹ? Có bạn trai, hay đã kêt hôn chưa.” Lời này cô lần trước đã hỏi, nhưng Triệu Tiếc cũng không có ngay mặt trả lời.

Nghe Tăng Tĩnh Ngữ hỏi như thế, Tăng Trường Quân không khỏi căng thẳng trong lòng, vễnh tai nín thở trầm ngâm nghe bên kia trả lời, cũng may, Triệu Tiếc cũng không có do dự bao lâu cũng rất dứt khoát trả lời nói: “Không có, mẹ luôn một thân một mình.”

Nghe vậy, Tăng Trường Quân không khỏi thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó chân mày giản ra nhìn hướng Tăng Tĩnh Ngữ, giọng nói cũng nhẹ nhàng, rất tự nhiên hỏi: “Những năm này bà làm gì?”

Triệu Tiếc hời hợt trả lời, “Đi học mấy năm, sau khi trở lại tiếp tục tại công việc trong Đài Truyền Hình ở Thường Trữ.”

“Vậy tại sao mẹ không đến tìm ba và con?” Tăng Tĩnh Ngữ rất là kích động đề cao giọng nói, cô thật sự là không nghĩ ra, nếu mẹ cô không cùng người đàn ông kia ra khỏi nước tại sao quyết tâm muốn ly hôn, hơn nữa nhiều năm như vậy cũng không tới nhìn cô một cái.

Hay là nói bà bị người đàn ồn kia vứt bỏ, cho nên không có mặt mũi tìm đến họ, nghĩ tới đây, cô không khỏi nhíu chặt chân mày, sắc mặt mơ hồ cất giấu lửa giận, hí mắt ý vị sâu xa quay đầu nhìn về phía mẹ cô.

Lúc này Triệu Tiếc vừa lúc xoay đầu lại, trong lòng thình thịch đập mạnh mấy cái, biết cô nghĩ sai, vội vàng giải thích: “Mẹ đã đến đi tìm các người, chỉ là ngày đó vừa đúng ngày ba con xem mắt, mẹ sợ quấy rầy liền đi, hơn nữa hàng năm sinh nhật con, mẹ đều có gửi quà tặng cho con.”

Nghe đến đó, Tăng Tĩnh Ngữ cùng cô ba không hẹn mà cùng dừng bước lại, mặt cô kinh ngạc hỏi ngược lại: “Quà tặng gì, con cho tới bây giờ cũng không có nhận được.”

Mà một bên Tăng Trường Quân trong lòng không khỏi chột dạ, bà nhìn thấy ông xem mắt… Xem mắt a!!!!!!! Thì ra là, là mình đem bà tức giận bỏ đi. Ông ảo não, ông hối hận, nhưng ảo não hối hận thì có ích lợi gì, chỉ là cũng may bà vẫn còn độc thân.

Thì ra là mẹ còn quan tâm đến cô! Nghe được mẹ cô nói như vậy, sắc mặt Tăng Tĩnh Ngữ trong nháy mắt nhu hòa rất nhiều, ngay tiếp theo giọng nói chuyện cũng thân thiện, cô nói: “Có thể là bởi vì chúng ta dọn nhà cho nên không có nhận được thôi.” Sau khi ba cô đón cô đi, năm thứ hai liền bị điều đi chỗ khác rồi, cho nên không nhận được quà tặng cũng là chuyện rất bình thường.

Lại nói, không khí lập tức hài hòa ở giữa ba người, Tăng Tĩnh Ngữ cũng không có biểu hiện mặt địch ý đối với mẹ cô nữa, thậm chí nghĩ tới hình ảnh mới vừa rồi trên màn ảnh máy vi tính, còn chủ động xoay người lại lôi kéo cánh tay mẹ cô hỏi: “Vậy bây giờ mẹ làm việc ở Đài Truyền Hình sao?”

Triệu Tiếc tay trái đặt lên mu bàn tay Tăng Tĩnh Ngữ, dịu dàng cười nói: “Xem như là thế đi.”

Hai người cứ như vậy tay dắt tay vừa đi vừa nói một đường, Tăng Trường Quân cũng không nói chen vào, chỉ là an tĩnh nghe, thuận tiện nghĩ, làm người dẫn chương trình, tìm một chút quan hệ có thể điều đến đây đi.

Tăng Tĩnh Ngữ nghĩ muốn cho ba mẹ cô có không gian riêng, vừa vào siêu thị, tựa như ngựa hoang thoát cương hướng khu thực phẩm chạy như điên, lúc gần đi vẫn không quên đối với hai người sau lưng dặn dò: “Con đi mua đồ ăn vặt, hai người dạo đi, nhớ mua nhiều một chút, một tiếng sau con lại tới tìm các ngươi.” Nói xong liền giống như một cơn gió chạy ra, lưu lại cửa hai người hai mặt nhìn nhau lúng túng không biết nên nói cái gì cho phải.

Triệu Tiếc mở miệng trước nói “Đi thôi” mới phá vỡ lúng túng trường hợp trước mắt, hai người đầu tiên là đi khu rau dưa, Triệu Tiếc rất thành thạo chọn rau dưa, Tăng Trường Quân không biết việc này, chỉ là an tĩnh đi theo phía sau nhìn bà, bà cầm một bó cải thìa cùng mấy quả cà chua bỏ vào xe mua hàng, sau lại quay đầu nhìn về phía Tăng Trường Quân sau lưng hỏi: “Ông thích ăn cái gì, có cái gì không ăn được không?”

Tăng Trường Quân nghe vậy sững sờ, rất tùy ý nói: “Bà cứ xem rồi mua đi, tôi cùng Tĩnh Ngữ đều không kiêng ăn.” Thật ra thì ông thích ăn nhất là thịt, năm đó mỗi lần từ bộ đội trở lại bà đều làm đầy một bàn thịt, kho tàu, hấp, chiên đa dạng chồng chất, nhưng hôm nay, tự nhiên mặt ngay cả ông thích ăn cái gì thậm đã chí quên rồi. Chỉ là, ông cũng không có biểu hiện mất mát trên mặt, như cũ là dáng vẻ bình tĩnh ung dung kia, chỉ là trong lòng lại cảm thấy khổ sở khác thường.

Triệu Tiếc thấy ông như thế nói nhếch miệng mỉm cười bày tỏ nghe được, xoay người sang chỗ khác vẫn không khỏi âm trầm mặt. Yêu người nhiều năm như vậy, làm sao có thể nói quên là quên, ông yêu thích, ông mờ ám, ông đang có tất cả, đã sớm thật sâu khắc vào trong trí nhớ của bà, muốn quên cũng không thể quên được, vậy mà, không quên được có thể như thế nào, ông đã muốn kết hôn người, tự ái của bà, kiêu ngạo của bà không cho phép mình ra vẻ một quyến luyến, thậm chí mới vừa rồi câu khách sáo kia “Ông thích ăn cái gì” nhưng mà cũng chỉ là giấu đầu lòi đuôi quảng cáo rùm beng của mình thanh cao thôi.

Hai người một đường không nói ở các khu vực trằn trọc, Tăng Trường Quân đẩy xe mua hàng đi theo sau lưng Triệu Tiếc, cho dù là không nói câu nào vẫn như cũ cảm thấy lòng tràn đầy vui mừng, thời gian một tiếng mau giống như mấy phút, thoáng một cái liền đã qua rồi.

Quầy thu tiền, Tăng Tĩnh Ngữ trong tay nâng một đống lớn đồ ăn vặt thật sớm ở đó xếp hàng rồi, thấy Triệu Tiếc cùng Tăng Trường Quân tới, đưa cánh tay hướng nơi xa quơ múa, giọng nói to rõ: “Nơi này, nơi này.”

Triệu Tiếc cùng Tăng Quân cười một tiếng, hướng Tăng Tĩnh Ngữ đi tới. Tăng Tĩnh Ngữ xếp hàng một lát, cũng đã ở giữa hàng rồi, vậy mà cô kích động hơi quá, vừa nhìn thấy ba mẹ cô tới đây, lập tức hả hê quên hết hướng họ chạy nhanh tới, một tia ý thức đem đồ trong tay toàn bộ ném vào xe mua hàng, hoàn toàn quên sau khi ra ngoài là phải đứng xếp hàng lại lần nữa.

Tăng Trường Quân cau mày nhìn động tác của cô, rất là không hiểu: “Cũng sắp đến phiên con rồi, con còn chạy đến làm gì?”

Tăng Tĩnh Ngữ quay đầu lại liếc nhìn hàng ngũ thật dài sau lưng, rất thành thực mà nói: “Đến phiên con cũng vô dụng, con không có tiền.”

Con không có tiền không phải còn có ba sao? Tăng Trường Quân rất muốn nói đến lúc con trả tiền ba trả giùm con là được, còn không đợi ông mở miệng, người nào đó đã lôi kéo Triệu Tiếc rời đi.

“Con cảm thấy đi siêu thị có người đặc biệt thay con xếp hàng trả tiền rất sảng khoái.” Lời vừa nói, Tăng Tĩnh Ngữ, tay phải khoác lên trên vai Triệu Tiếc, tay trái chống nạnh, ra dáng chị cả, cố gắng dò hỏi ý tứ mẹ cô nói: “Mẹ thì sao? Có thích có hộ hoa sứ giả thay mẹ xếp hàng trả tiền hay không?”

Triệu Tiếc biết Tăng Tĩnh Ngữ muốn dò hỏi ý tứ của mình, cũng không vạch trần, tuy nhiên uyển chuyển đem vấn đề của cô đi vòng qua, nói: “Mẹ bình thường không đi dạo siêu thị.”

Tăng Tĩnh Ngữ không ngừng cố gắng: “Vậy bình thường mẹ làm những thứ gì?”

Triệu Tiếc thản nhiên cười: “Công việc, một ngày có mười mấy tiếng đều có công việc để làm.”

“Bận rộn như vậy sao?” Tăng Tĩnh Ngữ oán trách tựa như nói thầm một câu, công việc ba điên cuồng, công việc của mẹ cũng điên cuồng như thế, không có thời gian hẹn hò, cũng không có thời gian xem phim, này JQ thế nào mà có thể xảy ra được chứ, cô đột nhiên cảm thấy cái vấn đề này bị thật làm tổn thương não của cô nhiều quá, chẳng lẽ thật sự phải dùng đến chiêu gạo sống nấu thành cơm chín sao?

Đối với việc ‘cưa cẩm’ của ba cô, thật sự là làm cho người ta không dám khen tặng, cô thật vất vả thay ông tạo cơ hội thế giới hai người cũng bị ông lãng phí, buổi sáng lại để người ta (mẹ của cô) ở phòng khách một mình, lúc mua thức ăn quá đáng hơn, cô len lén đi theo phía sau hai người quan sát nửa buổi cũng không thấy ba cô chủ động tiến lên nói một câu, một đường ngây ngốc đi theo phía sau người ta, cái mông cái rắm cũng không phóng một cái, thật không có tiền đồ.

Trên đường trở về Tăng Tĩnh Ngữ một mực suy nghĩ như thế nào mới có thể tạo cơ hội xảy ra gia tình cho ba mẹ cô, trải qua này nửa ngày chung đụng, cô thật sâu hiểu rõ, nếu chỉ trông cậy vào ba cô thì đoán chừng đời này cũng không giải quyết được cô mẹ, thế giới hai người trực tiếp không được, xem ra chỉ có thể chọn lựa chính sách gián tiếp mà thôi.

Cái gọi là chính sách gián tiếp là vốn chỉ có thế giới hai người nhưng lại có thêm một cái bòng đèn, làm kì đà cản mũi, dĩ nhiên, cái kỳ đà cản mũi này là do Tăng Tĩnh Ngữ tự mình đảm đương, cô là muốn như vậy, nếu hai người đơn độc ở chung một chỗ nói chuyện ngượng ngùng, vậy dứt khoát do cô tới gợi chuyện tốt lắm, một lát cô hỏi mẹ một chút tình trạng gần đây, một lát yêu cầu bà nói một chút ý kiến của mình về cái gì, cũng không đến nỗi tẻ ngắt, ít nhất cô đã cố gắng hết sức để cho không khí nói chuyện được tốt hơn, để cho hai người trò chuyện được dễ dàng hơn.

Chính sách của Tăng Tĩnh Ngữ cũng rất có hiệu quả, và hiệu quả lại rất nhanh, trong phòng bếp, Tăng Trường Quân đứng ở bồn rửa bên cạnh rửa rau, mà cô thì đứng ở trước kệ bếp cầm dao cắt thái rau dưa, còn Triệu Tiếc thì lấy gạo nấu cơm.

Lúc vào cửa Tăng Tĩnh Ngữ nói: “Con lớn như vậy, nhưng lúc có mẹ bên cạnh thì ba lại đi vắng, còn lúc có ba bên mình thì mẹ lại không ở bên con nữa, hôm nay thật vất vả mới có ba lại có mẹ, cơ hội khó có được, cho nên ba người chúng ta cùng nhau nấu cơm, mặc kệ tương lai như thế nào, ít nhất để cho con có được một cái kỷ niệm thật tốt.”

Lời nói đủ thấu tình đạt lý, lấy lui làm tiến, nhắm trúng mục tiêu, có mẹ không có ba, có ba không có mẹ, thật sự rất đáng thương, cho dù là người khác nghe cũng không nhịn được đồng tình tâm tràn lan, huống chi là làm ba mẹ, Triệu Tiếc cùng Tăng Trường Quân, cô thông minh lợi dụng ba mẹ đối với cô cảm thấy áy náy liền nói ra điều kiện, đừng nói là cùng nhau nấu cơm, đoán chừng chuyện quá hơn hai người kia cũng phải đồng ý.

“Mẹ, nhất định là có không ít người đuổi theo mẹ đi? Hay là mẹ chưa gặp phải người thích hợp.” Tăng Tĩnh Ngữ vừa cầm dao giả khuông giả thức (giả bộ) cắt thái, nhìn về phía ba cô đang rửa cà chua mà hoa tay múa chân, còn vừa không quên thay ba cô thăm dò quân tình.

Triệu Tiếc lúc này đã nấu xong cơm, lại nhìn thấy Tăng Tĩnh Ngữ giơ dao lên cao, chuẩn bị ‘khai đao’, tư thế cường hãn mạnh mẽ làm Triệu Tiếc bị dọa sợ, chỉ sợ cô đem đầu ngón tay mình chặt, vội bước tới đoạt lấy dao trong tay cô, nói: “Con qua một bên đứng đi, để mẹ cắt.”

“Vâng.” Tăng Tĩnh Ngữ nghe lời đưa con dao cho mẹ cô, mục đích của cô muốn chế tạo tình cảm cho cha mẹ cô, cắt đồ ăn cũng chỉ là làm dáng một chút mà thôi, cho nên cô cũng không so đo.

Không cắt đồ ăn, cô lại đi tới giúp ba cô rửa rau, chỉ thấy cô đụng đụng cánh tay Tăng Quân, giống như đang nói việc nhà câu được câu không trò chuyện cùng ba cô: “Ba, ba có cảm thấy mẹ không một chút nào là giống người đã 40 tuổi rồi hay không, lại nói dì Trương Tuệ mạnh khỏe giống như là 35 đi, con cảm thấy mẹ còn trẻ hơn dì ấy.”

“À?………….. A, là xem ra tuổi rất trẻ.” Tăng Trường Quân còn đắm chìm trong vấn đề của mình nên những gì Tăng Tĩnh Ngữ vừa mới nói, nhất thời không có phản ứng kịp.

Tăng Tĩnh Ngữ thấy ba cô có chút ấp úng, cảm thấy thật tức giận, cố ý cất cao âm điệu hỏi mẹ cô: “Mẹ, mẹ là một đại mỹ nữ xinh đẹp, tại sao ban đầu lại yêu thương ba, kết nghĩa vợ chồng với ba, muốn thông minh không có thông minh, muốn tình thương không có tình thương, muốn tiền không có tiền, muốn quyền không có quyền, dáng dấp nói chung thì tạm được, tại sao mẹ lại chọn ba?”

Tăng Trường Quân lúc này đã khôi phục lại thần trí rồi, nghe Tăng Tĩnh Ngữ cố ý soi mói, ông há mồm liền muốn khiển trách cô không lớn không nhỏ, nhưng không ngờ Triệu Tiếc lại bật cười, bà thật sự là không ngờ trong lòng con gái mình, hình tượng của Trường Quân là như thế, nghe giọng của cô, giống như ba cô không đáng giá một đồng, lập tức cũng nổi lên một chút đồng tình với Tăng Trường Quân, liền rất là khách quan thay người khác giải thích, bà nói: “Con đừng nói như vậy, mỗi người đều có ưu điểm của mình, ba con khi đó mặc dù điều kiện kinh tế chưa ra hình dáng gì, nhưng mà ông có lòng cầu tiến, hơn nữa còn đặc biệt hiếu thuận, cũng hiểu được săn sóc người, không nên đem tiền quá coi trọng, quan trọng nhất là ông ấy là người tốt.”

“Chậc chậc ~~ ba, thật không nhìn ra ba còn có nhiều điểm tốt như vậy.” Tăng Tĩnh Ngữ tiếp tục dùng cùi chỏ đụng cánh tay ba cô, Tăng Trường Quân nghe vậy trong lòng đã sớm vui mừng mà nở hoa, cũng không chấp nhặt với cô, ngược lại cũng khen Triệu Tiếc mấy câu.

Nghe hai người bọn họ khen lẫn nhau, Tăng Tĩnh Ngữ tâm tình thật tốt, mị cười trêu ghẹo hai người: “Các người nói như vậy có phải là trong mắt người tình là Tây Thi không?”

Triệu Tiếc nghe vậy, ý thức được biểu hiện của mình quá mức thân mật rồi, giận tái mặt, trên mặt có chút khẩn trương, giận dữ quát lớn: “Tĩnh Ngữ, ba con cũng là muốn kết hôn với người khác rồi, lời như thế không thể nói lung tung.”

Tăng Trường Quân nghe vậy hoảng hốt, tranh thủ thời gian giải thích: “Khi nào thì tôi nói mình muốn kết hôn, em nghe ai nói.” Ông đối với Trương Tuệ là có chút hảo cảm, nhưng lại chưa bao giờ tỏ rõ ra bên ngoài, tuy nói ông cũng từng nghĩ tới cùng Trương Tuệ kết hôn, nhưng kia thuần túy chỉ là bởi vì ông tịch mịch, muốn tìm người bầu bạn thôi, cũng không đại biểu ông thích Trương Tuệ, hơn nữa, ngay từ lúc Tăng Tĩnh Ngữ rời nhà trốn đi, ông liền quyết định buông tay rồi.

Mọi người là thực tế, ông chưa bao giờ cảm thấy mình là người cao thượng, ngay lúc người mình yêu đứng ở trước mặt mình trước mặt, ông đương nhiên sẽ hướng về người mình yêu. Cho nên, ông không hy vọng Triệu Tiếc hiểu lầm cái gì.

Triệu Tiếc không ngờ ông sẽ phản bác nhanh như vậy, nhất thời không kịp che giấu, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía Tăng Trường Quân đang đứng ở bồn rửa bên cạnh rửa rau, lúc này Tăng Trường Quân cũng đang thấp thỏm nhìn bà.

Ánh mắt nhìn thẳng vào mắt cái kia một giây, hai người tựa như thiếu nam thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi u mê, cơ hồ là ở lúc tầm mắt giao nhau kia một giây lập tức quay đầu đi. Triệu Tiếc cảm thấy mình luống cuống, đồng thời xen lẫn chút xấu hổ, cho nên không dám nhìn nữa, mà Tăng Trường Quân, ông là chột dạ, mặc dù không có muốn kết hôn, nhưng là ông đã từng nghĩ tới, kết quả là, có loại áy náy không chỗ nào che giấu.

Tăng Tĩnh Ngữ buồn cười nhìn động tác ngây thơ của hai người, trong lòng càng cảm thấy ý vị, theo tình trạng như thế, nếu kéo dài, buổi chiều chỉ cần thuyết phục Trương Tuệ, buổi tối hoàn toàn có thể trực tiếp trình diễn hí mã gạo nấu chín cơm.

Chương 41

Một bữa cơm ăn hài hòa khác thường, Tăng Tĩnh Ngữ vì khích lệ mẹ cô, làm cho mình giống như một người chết đói, đem một bàn cá chua cay ăn sạch sẽ, Triệu Tiếc thấy khẩu vị cô rất tốt, lại không ngừng gắp khác món ăn để vào chén cô.

Tăng Trường Quân thấy thế, cũng y dạng họa hồ lô (đồ lên vật có sẵn mà ra hình vẽ) gắp thịt để vào trong chén Triệu Tiếc: “Em quá gầy, cũng nên ăn nhiều một chút.”

Triệu Tiếc cười một tiếng, lễ phép mà khách sáo mà nói câu cám ơn. Tăng Tĩnh Ngữ thừa thắng xông lên, cũng gắp cho mẹ cô một ít rau, thuận tiện chơi xỏ nói: “Mẹ, tài nấu nướng của mẹ thật đúng là không tốt, ăn món ăn mẹ làm rồi, sau khẳng định con ăn không vô những món do người khác làm, mẹ phải phụ trách dạ dày con mới được.”

“Nào có khoa trương như con nói vậy a.” Triệu Tiếc lơ đễnh nhìn cô một cái,”Mẹ cũng thật nhiều năm không làm thức ăn rồi, ngượng tay hết sức, mẹ còn sợ các người không thích ăn đấy.”

“Làm sao như thế được chứ, tài nấu nướng của em luôn luôn rất tốt.” Tăng Trường Quân đột nhiên chen vào nói, trên mặt còn là lộ vẻ rất hoài niệm.

Tăng Tĩnh Ngữ ở một bên đang cầm chén cười thật thấp, theo quan sát của cô, phát hiện ba đối với mẹ không vô tình như trong tưởng tượng, chỉ là mẹ…………. Không có việc gì, chờ cô đem chướng ngại Trương Tuệ đó giải quyết đi, coi như bà không muốn cô cũng sẽ nghĩ cách cho bà muốn.

Từ trước đến giờ Tăng Tĩnh Ngữ thuộc hành động phái, cho nên, vừa mới cơm nước xong cô liền thúc giục Triệu Tiếc và ba cô cùng nhau đi bệnh viện thăm Trương Tuệ.

Trong một ngày Triệu Tiếc đã nghe tên tuổi nhiều lần Trương Tuệ, hơn nữa còn là người Tăng Trường Quân muốn chung sống sau này, thân là vợ trước, tự nhiên bà hiếu kỳ rất muốn biết người phụ nữ ấy ra sao, lập tức liền đáp ứng lời đề nghị của Tăng Tĩnh Ngữ đi bệnh viện xem một chút cũng tốt.

Vậy mà Tăng Trường Quân………. Gương mặt lộ vẻ khổ sở, đây coi như là tân hoan cựu ái tề tụ một đoàn, không thể tính vậy được, dù sao từ trước đến giờ người ông yêu cũng chỉ có Triệu Tiếc, nhưng………. Nếu là Triệu Tiếc thấy rồi suy nghĩ lệch lạc thì làm thế nào, từ trước đến giờ ông là người tự tin trầm ổn, nhưng khi đối mặt với vấn đề tình cảm, cũng không khỏi tâm thần thấp thỏm.

Lúc ba người tới bệnh viện đã là hai giờ trưa rồi, trên đi đường có mấy quầy trái cây, Triệu Tiếc còn cố ý đi mua một giỏ trái cây tinh sảo.

Trong phòng bệnh, Trương Tuệ đang an tĩnh nằm ở trên giường giả vờ ngủ say, trong đầu thỉnh thoảng hồi tưởng chuyện đã xảy ra hai ngày nay. Vốn là bà chỉ đồng ý nằm viện một ngày, có thể Tăng Trường Quân nghe nói nhà bà chỉ có một mình bà, cho nên kiên quyết yêu cầu bà ở lại thêm vài ngày, hơn nữa còn cố ý mời một hộ sĩ chăm sóc cho bà, khi đó bà nghĩ, có lẽ ông đối với mình là đặc biệt, sẽ không ai vô duyên vô cớ đối xử tốt với người khác được, bà bị thương, thật ra thì bệnh không cần nằm viện, nhưng thế nhưng ông lại quan tâm mình như vậy, trong lúc nhất thời mọi cách cảm động xông lên đầu, chỉ ngóng trông ông đến thăm mình sớm một chút.

Trương Tuệ bị âm thanh Tăng Tĩnh Ngữ chấn tỉnh, mở mắt ra thì đập vào mi mắt chính là gương mặt Tăng Tĩnh Ngữ cười có thể so với hoa đào, rực rỡ xinh đẹp, chẳng lẽ Tăng Tĩnh Ngữ tiếp nhận bà, bà không nhịn được ở trong lòng trộm vui mừng.

Dĩ nhiên, vừa nhìn thấy sau lưng Tăng Tĩnh Ngữ là Tăng Trường Quân thì bà càng vui vẻ, khóe miệng không tự chủ cong lên thật cao phúc độ, nhẹ nhàng chào hỏi: “Thủ trưởng, hôm nay làm sao tới sớm như vậy?” Mấy lần trước đều là sau khi tan việc ông mới tới được, lần này tới sớm như vậy sóng lòng bà lại bắt đầu sôi sục, cho là người khác là vì bà mà tới, thậm chí xem nhẹ Triệu Tiếc đang đứng sau lưng Tăng Trường Quân.

Tăng Tĩnh Ngữ nghe vậy trong lòng có chút không vui, rõ ràng là cô trước tiến vào, lại chỉ nhìn thấy ba cô, có cần phải biểu hiện vội vã như vậy hay không, đáng hận nhất chính là câu kia “Hôm nay tới sớm như vậy?”

Ba cô với bà rất quen sao? Ba cô thường xuyên đến thăm bà ấy sao? Nói giống như ba cô cùng bà có cái gì đó, bà là thành tâm làm cho người khác hiểu lầm đúng không, Tăng Tĩnh Ngữ tức giận nghĩ, tuy nhiên cô ngại vì có người khác nên khó khăn lắm mới nhịn được, chỉ là xoay người sang chỗ khác phẫn hận trợn mắt nhìn ba cô một cái, âm dương quái khí nói: “Dì à, ba con sáng sớm hôm nay liền lẩm bẩm nói dẫn mẹ con tới thăm dì, chẳng qua buổi sáng mẹ con có chút việc nên trì mới hoãn đến bây giờ mới đến được, nếu không là đã tới sớm hơn rồi.”

“Như vậy a……” Trương Tuệ đột nhiên ý thức được mình luống cuống, trên mặt rõ ràng thoáng qua vẻ lúng túng, “Dì ở đây tốt vô cùng, không cần thiết lại đến thăm dì, thật là quá làm phiền mọi người rồi.”

“Hơn 10' mà đường xa cái gì, nói thế nào đều là do con làm dì bị thương, tới thăm dì cũng coi là chuyện nên làm, nếu không mẹ con sẽ tức giận.” Lúc này sắc mặt Tăng Tĩnh Ngữ đã biến đổi, mặt cười cười, từ trên tay mẹ cô nhận lấy giỏ trái cây để trên bàn giường bệnh, biểu hiện hết sức ân cần.

Tăng Trường Quân nghe Tăng Tĩnh Ngữ nói như vậy, trong lòng an ủi không ít, sắc mặt cũng nhu hòa, hướng Trương Tuệ giới thiệu: “Vị này là mẹ Tĩnh Ngữ, Triệu Tiếc.” Ông cố ý cường điều là mẹ Tĩnh Ngữ, mà không phải vợ trước, bản năng ông trong tiềm thức bài xích chức vị vợ trước này.

Triệu Tiếc đi lên phía trước, không biến sắc quan sát người trước mắt một cái, tuy nói cánh tay bị thương, nhưng sắc mặt cũng không có vẻ tái nhợt thường thấy của bệnh nhân, ngược lại gương mặt trơn bóng hồng hồng, xem ra ở đây cũng không tồi, ngũ quan mặc dù không xuất chúng, đôi mắt nhỏ cái mũi nhỏ, hợp lại cũng có vẻ xinh đẹp thanh lệ, nhìn bộ dáng kia, đứng cùng Trường Quân vậy cũng không kém rồi.

Bà nghĩ bà nên mừng thay cho ông, dù sao tìm người tâm ý tương thông không có dễ dàng, mặc dù trong lòng là khó chịu, nhưng là không phải giả bộ bình tĩnh, hướng Trương Tuệ cười một tiếng hào phóng chào hỏi, “Chào chị.”

“Chào chị.” So với Triệu Tiếc dịu dàng hào phóng, Trương Tuệ rõ ràng co quắp rất nhiều, nhìn gương mặt xinh đẹp của Triệu Tiếc, tư thái ưu nhã, càng phát hoảng hốt. Bà không biết cái gia đình này cùng nhau ra trận là có ý gì, không phải đã ly hôn rồi sao, không phải đã vài chục năm đều chưa từng trở lại sao? Thế sao trong lúc bất chợt lại xông ra, bà len lén liếc nhìn Tăng Trường Quân đứng ở cuối giường, nhưng là đối với phương cũng đang mỉm cười nhìn Triệu Tiếc.

Vốn là cõi lòng đầy mong đợi tâm nhất thời lạnh nửa đoạn, lòng Trương Tuệ bắt đầu không yên đắm chìm trong suy nghĩ của mình, bà vốn cho là Tăng Trường Quân đối tốt với bà là bởi vì coi trọng bà, mặc dù ông không có nói rõ, nhưng bà là người từng trải, như thế nào không biết một người đàn ông đối với một người phụ nữ là có ý gì.

Nhưng bây giờ là tình huống gì, lúc này Tăng Trường Quân nhìn Triệu Tiếc bộ dáng thâm tình khẩn thiết, bà không khỏi hoài nghi, thật chẳng lẽ chính là tự mình nghĩ nhiều sao?

Trong phòng bệnh rất an tĩnh, bác gái lần trước sớm đã đi mất rồi, chỉ còn lại vị cụ ông kia đang ngáy ngủ, còn có một tiểu tử trẻ tuổi mới tới đang cầm điện thoại di động chơi trò chơi quên mình, Triệu Tiếc nhìn quanh một phen sau có chút không hiểu nhìn hướng Tăng Trường Quân sau lưng nói: “Tại sao không đổi thành phòng một người?” Đây không phải là người trong lòng của ông sao, không đem người đưa đi bệnh viện quân đội coi như xong, thậm chí ngay cả phòng một người cũng không có?

Ngày đó là Tăng Tĩnh Ngữ gọi 120 (số điện thoại cấp cứu bên TQ), ông ở đâu ra suy nghĩ nhiều như vậy, huống chi ban đầu Trương Tuệ cũng một mực từ chối, ông thì càng không có nghĩ tới phương diện này qua, Tăng Trường Quân chưa bao giờ cân nhắc qua cái vấn đề này, trong lúc nhất thời cũng không biết nên làm sao trả lời, trên mặt mơ hồ lộ ra vẻ khó tả.

Trương Tuệ là một người hiểu lòng người, thấy Tăng Trường Quân bị làm khó lập tức thay ông tốt bụng giải vây nói: “Ở nơi này tốt vô cùng, cũng không phải là cái bệnh gì nặng, không cần thiết lãng phí số tiền kia.”

Không cần thiết sao? Có lẽ vậy, chỉ là nhìn ra Trương Tuệ là một người cần kiệm hiền huệ, như vậy, bà còn có cái gì không yên lòng đấy.

Ra bệnh viện thì đã đến buổi chiều. Tuy nói trên mặt có thể hào phóng làm bộ như không quan tâm, nhưng trong lòng nhàn nhạt khổ sở, làm thế nào cũng xua đi không được, bà nghĩ, ở lại chỗ này nhưng mà cũng chỉ là vì nhìn con gái lâu một chút, hôm nay thấy con gái lớn lên xinh đẹp, lại có bạn trai rồi, bà cũng không có gì đáng lo lắng nữa, lập tức liền nói ngày mai trở về Thường Trữ.

Lúc đó, ba người đang trên đường về nhà, nhân viên bảo vệ lái xe, Tăng Trường Quân ngồi ở vị trí kế bên tài xế, Tăng Tĩnh Ngữ cùng Triệu Tiếc ngồi ở phía sau. Nghe tin Triệu Tiếc bất ngờ muốn rời đi, Tăng Trường Quân không khỏi căng thẳng trong lòng, lập tức quay đầu lại nhìn về phía Triệu Tiếc ngồi phía sau nói: “Thật vất vả tới một chuyến, sao không ở thêm mấy ngày nữa.”

Tăng Tĩnh Ngữ ở một bên phụ họa: “Đúng vậy a. Đúng vậy a, vài chục năm mới đến đây một lần, thế nào cũng phải ở lại 8–10 ngày.”

Vậy mà Triệu Tiếc cũng không lay động, nhẹ nhàng lắc đầu mà cự tuyệt nói: “Không, tôi còn có chuyện.”

Tăng Trường Quân quay đầu lại không nói thêm gì nữa, Tăng Tĩnh Ngữ cũng không nói chuyện, chỉ là quay đầu nhìn trừng mẹ cô, Triệu Tiếc không chịu nổi ánh mắt cô phẫn hận, quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Tăng Tĩnh Ngữ tức giận nghĩ, mẹ đã không “Nhân” cũng đừng trách con không “Nghĩa”, trong nháy mắt, một kế hoạch không thể nào hòa hài hơn hình thành ở trong đầu.

Kế hoạch của cô là như thế này, thật đúng là bụng no thì nghĩ đến XX □, say rượu mất lý trí, nếu mẹ cô vội vã rời đi, câu kia theo cô, chỉ là tục ngữ nói không sai, lâm biệt thực tiễn, nâng cốc nói cười, bữa ăn tối cuối cùng này thế nào cũng phải uống mấy ly mới phải, đến lúc đó cô lấy cớ buộc cô mẹ cô uống rượu, dĩ nhiên, trong rượu này khẳng định phải thêm một ít nguyện liệu.

Hơn nữa, nguyên liệu cũng có kỷ xảo, không thể vừa bắt đầu liền thêm, ba cô tửu lượng rất tốt, vừa bắt đầu liền đem hai người mê đảo nhất định sẽ bị hoài nghi, cho nên, lúc cơm tối cô cơ hồ đã triển khai tất cả vốn liếng, để cho ba mẹ đồng ý buổi tối uống vài chén.

Cô nói: “Chúng ta người một nhà thật vất vả mới có thể tụ chung một chỗ, mới một ngày liền lại muốn tách ra, trong lòng con khó chịu muốn uống bia, dù sao chỉ mấy ly bia, cũng như uống trà, ba, mẹ các người cũng uống hai ly, coi như thay mẹ thực tiễn thôi.” Nói xong lập tức chạy vào nhà bếp lấy mấy lon bia trong tủ lạnh ra.

Triệu Tiếc lộ vẻ khó xử nhìn Tăng Tĩnh Ngữ kích động, lại nhìn Tăng Trường Quân một chút gợn sóng kinh hãi cũng không có, chỉ nghe ông nói: “Bia, nồng độ cồn cũng không cao, em nên uống một chút đi.” Trên thực tế, ông cũng khó chịu, cũng muốn uống rượu.


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .